<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	>

<channel>
	<title>۰۪۪۫۫●۪۫۰ J T H ۰۪۪۫۫●۪۫۰</title>
	<atom:link href="http://misshappy_hzt.krongbong.net/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://misshappy_hzt.krongbong.net</link>
	<description>Cầu chúc cho tình yêu , hạnh phúc , niềm vui và bình yên tồn tại quanh mỗi người ...</description>
	<pubDate>Thu, 01 Jul 2010 05:14:43 +0000</pubDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.6.3</generator>
	<language>en</language>
			<item>
		<title>June 30</title>
		<link>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2010/06/30/june-30/</link>
		<comments>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2010/06/30/june-30/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 01 Jul 2010 05:14:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Jennie</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[life]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://misshappy_hzt.krongbong.net/?p=367</guid>
		<description><![CDATA[Có bao giờ bạn nghĩ, bạn bè chỉ đơn thuần là cần khi mình cần, còn lúc ko cần thì thôi &#8230;.
Đôi khi mình cũng nghĩ vậy &#8230;.
Dạo trước mình có nhiều bạn bè, cũng ko hẳn là nhiều nhưng vẫn thấy có nhiều người được gọi là bạn. Bây h&#8230; ở quá xa, đôi [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Có bao giờ bạn nghĩ, bạn bè chỉ đơn thuần là cần khi mình cần, còn lúc ko cần thì thôi &#8230;.</p>
<p>Đôi khi mình cũng nghĩ vậy &#8230;.</p>
<p>Dạo trước mình có nhiều bạn bè, cũng ko hẳn là nhiều nhưng vẫn thấy có nhiều người được gọi là bạn. Bây h&#8230; ở quá xa, đôi khi mình ko biết họ có nghĩ về mình hay ko. Đầu óc con người quá bé nhỏ mà có nhiều thứ phải lo lắng trong cuộc sống quá, có những cái cần phải quên. Mình cũng vậy. Lâu ngày ko nói chuyện, nhận ra sự ngập ngường gượng gạo trong từng lời nói. Gặp nhau, bên cạnh nhau vẫn hơn.</p>
<p>Bạn bè, ko giấu nhau chuyện j hết á. Nhưng khi có sự chia cắt về không gian, thì lại khác, có những cái mình ko nói được, khó lắm. Vậy là&#8230; thôi. Ko nói. Ừ thì thôi. Ko sao, đời mà, chấp nhận.</p>
<p>Nhớ&#8230;.</p>
<p>Nhớ lắm lun á. Thân với nhau biết bao năm rồi, bên cạnh nhau bao lâu rồi. Đi chơi, ăn uống, đi học, trò chuyện, tâm sự, có cả nhậu nhẹt ăn chơi nữa. Vui nhiều và giận hờn cũng có. Cười nhiều mà cũng có nước mắt rơi.</p>
<p>Bây h thì, mỗi đứa một nơi. Đứa đi học, đứa đi làm, đứa vừa học vừa làm, đứa sắp cưới ( chắc vậy), có người yêu ( ko biết có ko nữa <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> ), vv và vv. Nhưng hi vọng, mà thôi, tin đi, tin là trong tim mỗi đứa ít nhất vẫn còn hình dáng, vẫn còn nhớ đến nhau. BELIEVE.</p>
<p>Nhập gia tùy tục&#8230;</p>
<p>Thời gian đầu mình ko tùy tục. Alone. Một mình và một mình. Bình thường, chả có j ghê ghớm. Chẳng sao&#8230;</p>
<p>Rồi mình có bạn. KO nhiều nhưng mà là có BẠN :). Đếm trên đầu ngón tay của một bàn tay, hì. Ít nhưng chất lượng, bạn tốt, bạn dễ xương, hì hì. Lớn tuổi hơn mình, nên được cưng. Hì. Thanks.</p>
<p>Tiện đây, nhắn được ko nhỉ? KO biết mọi người có đọc được ko, thôi thì, nhắn đại đi.</p>
<p>Nhưng mà, thôi, chắc là ko nhắn.</p>
<p>Hai năm rồi, chắc mọi người cũng đã thay đổi nhiều. Hoàn cảnh thay đổi, nhiều chuyện diễn ra đương nhiên phải có nhiều cái khác, mình thì chỉ biết mọi người của 2 năm về trước. Nói cái j ko đúng, lại phiền phức mà còn làm mất lòng người ta. Thôi vậy&#8230;</p>
<p>Dẫu sao thì, vẫn luôn mong mọi người vui vẻ và hạnh phúc.</p>
<p>Hi vọng sẽ gặp lại&#8230;</p>
<p>Không xa &#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2010/06/30/june-30/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>May 23th, 9pm</title>
		<link>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2010/05/23/may-23th-9pm/</link>
		<comments>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2010/05/23/may-23th-9pm/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 24 May 2010 05:30:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Jennie</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[life]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://misshappy_hzt.krongbong.net/?p=362</guid>
		<description><![CDATA[Cũng lâu lắm rồi mình ko viết blog hay note gì cả, có lẽ đã đến lúc phải viết j đó để lấy lại tinh thần. Và hình như cũng chưa bao giờ, mình viết về &#8230; người đó, trừ một lần, à ko, phải kể là trừ những lần cố chen hình ảnh hay [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cũng lâu lắm rồi mình ko viết blog hay note gì cả, có lẽ đã đến lúc phải viết j đó để lấy lại tinh thần. Và hình như cũng chưa bao giờ, mình viết về &#8230; người đó, trừ một lần, à ko, phải kể là trừ những lần cố chen hình ảnh hay tầm ảnh hưởng của người đó vào trong những bài viết của mình, chỉ để&#8230; Làm j nhỉ, gọi là bao một lớp vỏ bọc an toàn cho bản thân, hay là, ko có j nhiều để viết về người đó, nên làm như vậy ???? Ko đúng, mình có rất nhiều thứ để viết về người đó, bởi vì&#8230; tại sao mình cũng ko biết nữa. Cảm xúc, nó cứ lẫn lộn cả lên trong mình, làm cho mình đau hết cả đầu, rắc rối lắm lun <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_sad.gif' alt=':(' class='wp-smiley' /> </p>
<p>( Viết cái này trong tình trạng bị hiccup liên tục địa, khó chịu quá đi thôi. Uống một mớ nước rồi, có cảm tưởng như là cái bụng mình hơi phình phình ra mà cũng còn chưa chịu hết nữa <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_sad.gif' alt=':(' class='wp-smiley' /> . GHÉT <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_sad.gif' alt=':(' class='wp-smiley' /> </p>
<p>Công nghệ ngày nay quá là phát triển nên thay vì call or text thì tụi mình chỉ Yahoo và Facebook ( Notice: dạo này facebook bị bỏ bê rồi, chắc cỏ dại mọc đầy nhà <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> ). Một phần cũng vì ngân sách ko cho phép nên Yahoo cũng là một cách để tiết kiệm. Biết sao được, kinh tế down mà. Nhưng mà, hậu quả là, có phải mình quá nhạy cảm ko nhỉ, mình nhận thấy tụi mình quá là ảo, có cái j đó&#8230; ko thật. Những điều khó lắm mới có thể nói được thành lời, chỉ type, and that&#8217;s it. DONE. Dễ dàng hơn rất nhiều. Cũng vì nó ảo nên lúc nãy, gọi điện cho A. mà mình ko biết phải nói j cả. Và cũng cảm nhận được một ít ngập ngừng trong lời nói của A. Khi online, nếu ko có j để bàn cãi, tụi mình có thể đơn giản là nghe nhạc cùng nhau, hoặc là, cứ để yahoo sáng đèn rồi học bài, cảm giác như đang ở cạnh nhau vậy. Nhưng, phone thì lại khác, chỉ cần 5 giây tụi mình ko nói j, là mình đã cảm thấy khó chịu. Mình đã định hỏi :&#8221; A. ko có j để nói với nhỏ à?&#8221; Nhưng mà lại thôi, lý do là : sợ. Sợ làm tổn thương người khác và tổn thương chính bản thân mình nữa. Có ai muốn người yêu của mình hỏi vậy đâu. Mà câu hỏi đó, còn là dành cho chính bản thân mình nữa? Mình có câu trả lời, câu trả lời làm cả hai thất vọng, &#8220;Yup! I&#8217;m busy right now, and I couldn&#8217;t think about anything to talk about. Beside, we have been talking to each other too much so why do you have to ask that question? Doesn&#8217;t it sound stupid ??? Even though we are in relationship, do you agree with me that we have to let other has at least a little bit freedom? and so on &#8230;..</p>
<p>DONT KNOW!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!</p>
<p>I&#8217;m being so so so so stupid. Even i know that he loves me, only me and even that I know what he has been doing right now is because of me, and for me. But I still feel jealous. I&#8217;m bizarre. And I&#8217;m a mean girl ever everrrrrrrrrrrrrrrrrrrr</p>
<p>Okay, stop talking to yourself from now.</p>
<p>A. có biết là A. có ý nghĩa rất lớn với J. ko??? Mọi người coi J. là một cô bé giỏi giang và thành đạt ( and the fact is absolutely not <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_sad.gif' alt=':(' class='wp-smiley' /> ), nhưng với A., J. còn là một cô bé ngốc xít, nhõng nhẽo và hay khóc nhè :(. ừ, biết sao ko??? J. thik mình như vậy khi ở bên cạnh A. Bởi A. quan tâm tới J. lắm, lo lắng cho J. lắm nên cứ thik như vậy, để A. phải an ủi, phải cưng chiều, đôi khi còn năn nỉ nữa. If you were beside me right now, nếu như vậy, chắc chắn A. sẽ ôm lấy J. đúng ko? Nhưng vì A. ko có ở bên J. , nên cần hơn là một lời nói. A. nói để A. ôm J. nhé, chưa đủ anh biết ko, phải cần nghe anh nói nữa. Cám ơn A. nhé, cám ơn A. bao thời gian qua đã kiên nhẫn ở bên J. kiên nhẫn với J. dù cho có lúc J. thật là quá đáng với A. Còn nhớ, A. đã từng nói hồi trước, nhìn J. rất là mạnh mẽ ( nghi lắm <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> , J. lúc nào cũng cười, nhưng ở bên J. lâu ngày thì nhận ra J. ko chỉ có thế, có những lúc J. cũng đuối đơ, nên A. muốn chăm sóc và chở che cho J. Ko biết A. đã trải qua bao nhiêu mối tình oài mà ăn nói ngọt thế :)). Nhưng mà ko sao, tại J. biết A. thật lòng với J.</p>
<p>A. biết ko, tối nào J. cũng ko ngủ yên giấc được, đêm nào cũng giật mình thức giấc cả, ngủ thì khó mà lúc nào cũng như vậy. A. bảo mắt J. dạo này có quầng đó, h thì biết tại sao rồi chưa? tại vì tối nào cũng giật mình. Ko tốt, nhưng ko khắc phục được&#8230;.</p>
<p>Có những tối, đôi khi là buổi sáng, lái xe đi học một mình, phải nghĩ là A. đang ngồi ở ghế bên kia. A. đang ở bên cạnh J. , mới có thể thấy yên tâm và ấm lòng hơn. Nhớ A. nhiều lắm.</p>
<p>A. có nhớ lần hẹn hò đầu tiên hok ( first date <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> ). J. ko nghĩ nó là date, nhưng sau này anh nhắc lại, A. bảo đó là lần đầu tiên hẹn hò, ừ cứ cho là vậy đi. Lần đầu tiên đi ra ngoài khuya như vậy, rồi mưa, rồi ướt, rồi lạnh, rồi cả kem, gió, lạnh và một chút gọi là, j nhỉ, ừ, hạnh phúc. :). Nhẹ lắm, nhưng sâu lắm.</p>
<p>Chiều nay J. trồng một chậu forget me not, chậu hoa có xíu xiu thôi, chắc cỡ bằng một nắm tay. ko biết hoa có nở ko, cũng ko biết nở có đẹp ko nữa, nhưng mà thik cái tên của nó. FORGET ME NOT.</p>
<p>Đang viết dở thì A. gọi, có lẽ nhắc J. đi ngủ. Mang tiếng là gọi chứ thực ra A. chỉ nhá máy thôi, có gọi đâu mà <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_sad.gif' alt=':(' class='wp-smiley' /> </p>
<p>Đáng ra tốt nay phải học bài xong hoặc ít ra là đọc xong Princess Forever. Vậy mà rốt cuộc lại viết cái ko biết gọi là cái j đây, thôi kệ, h out.</p>
<p>Vậy đi. À, A. thi tốt. Luv u :-*</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2010/05/23/may-23th-9pm/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Over</title>
		<link>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/11/08/over/</link>
		<comments>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/11/08/over/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 09 Nov 2009 01:03:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Jennie</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[life]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://misshappy_hzt.krongbong.net/?p=357</guid>
		<description><![CDATA[


Có quá điên rồ ko khi sắp qua tuần mới rồi mới ngồi viết cái này dành cho tuần cũ? Thôi kệ đi, số trời đã định, ta là của những thứ ko bình thường mà , hì hì.
Tuần của cảm xúc, niềm vui, và cả nỗi buồn nữa. Có lẽ phải vui nhiều trong [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="photo photo_none">
<div class="photo_img"><a href="http://www.facebook.com/photo.php?pid=127297&amp;op=1&amp;view=all&amp;subj=195134373828&amp;aid=-1&amp;auser=0&amp;oid=195134373828&amp;id=100000151719664"><img style="width: 460px" src="http://photos-g.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc3/hs055.snc3/14261_104727149542342_100000151719664_127297_2299214_n.jpg" alt="" /></a></div>
</div>
<p>Có quá điên rồ ko khi sắp qua tuần mới rồi mới ngồi viết cái này dành cho tuần cũ? Thôi kệ đi, số trời đã định, ta là của những thứ ko bình thường mà , hì hì.<br />
Tuần của cảm xúc, niềm vui, và cả nỗi buồn nữa. Có lẽ phải vui nhiều trong tuần này mới phải chứ nhỉ, bởi trong tuần có một ngày quan trọng mà: ngày mở ra chương thứ 19 của cuộc đời, ( tiểu thuyết truyền kì <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_wink.gif' alt=';)' class='wp-smiley' /> ). SN thầm lặng với những niềm vui thầm lặng, vài cuộc điện thoại đường dài vào những thời điểm ko thể quái hơn được nữa :D. Những giọng nói mà lâu lắm rồi mới được nghe lại, những điệu cười mà lâu lắm rồi mới được &#8230; rùng mình lại <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> . Cám ơn Hai, P nhá, tuy mấy chị chả chúc gì nhưng mà nhớ cái ngày này là vui lắm rồi. Chỉ tội nghiệp chị Hai tám hết nhẵn cả tiền và P thì vừa đi xin việc vừa tranh thủ gọi :)). Thương cực :x.<br />
Cám ơn mấy cái tin nhắn chả có ý nghĩa gì nữa chứ, hì hì, trước một ngày, trong ngày đó và cả sau ngày đó nữa, chỉ là những dòng vu vơ rất đỗi bình thường thôi nhưng cũng mang lại cho nhỏ những nụ cười nhẹ nhàng ấm áp. ( May mà ko có ai nhìn thấy chứ ko thì lại có người tưởng mình điên <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> ).<br />
Gặp lại vài người bạn lớn cũ (gọi là bạn lớn cũ vì toàn phải gọi là anh chị ko à <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> ) mà lâu rồi ko được đấu lý và tám rảnh. Vẫn cái quái quái của quái nhân và tình cảm của chị Táo, hì hì. Làm cho chị phải dành một &#8220;khúc &#8221; trong cái note quí giá của chị để nói về mình, sướng phết :)).<br />
Cám ơn J, nhiều hơn những gì em muốn nói, làm em gái của chị cũng thik lắm, có một người chị mạnh mẽ như chị, cảm giác như mình chả muốn lớn, hà hà. Có thể gọi điện cho chị chỉ để nói : Hey, Im bored :(. Sometime lại nghe chị nói, ê, muốn ăn gì ko, chị mua cho , hà àh. Chị cứ tẩm bổ cho em đi, đến lúc nào đó em ko đi nổi mà chỉ còn có nước lăn thì ôi thôi xong.<br />
Cám ơn anh, cho em nhận ra đôi khi mình ko thể hoàn toàn tin vào một con người thậm chí ko mà mình đã được &#8220;tai nghe&#8221; và &#8220;mắt thấy&#8221;.<br />
Phù, hi vọng là tuần sau ko phải chạy giặc như thế này nữa. Bữa thứ năm đi học, lái xe mà tưởng chừng như mình có thể ngủ được. Trong đầu bao h cũng có ý nghĩ là : về đi, mày có lên lớp cũng chả vô được chữ nào đâu, về ngủ đi J. buồn ngủ quá ko chịu được. Chẹp chẹp, trời phật phù hộ cho con.<br />
Đang nghe cái bài tên là : Một lời hứa của The men, nghe nhạc gì mà có mỗi chữ : I know, còn lại chả nhớ được gì xất, hây dồ, khả năng cảm thụ âm nhạc của mày đâu rồi hả J. Tội nghiệp con bé. Cuộc sống kéo nó đi nhanh quá đến nỗi mà nó ko còn nhớ gì nữa. Hay là mình quá chậm chạp ko theo kịp vòng xoáy của nó ??? Đặt dấu chấm hỏi ở đây, ngày nào đó sẽ có câu trả lời cho nó :D.</p>
<p>PS: Chị bảo đôi khi stuff của em hơi khó hiểu, cũng phải chị ạ, em cũng có hiểu đâu mà <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/11/08/over/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>chỉ là vu vơ</title>
		<link>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/11/06/ch%e1%bb%89-la-vu-v%c6%a1/</link>
		<comments>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/11/06/ch%e1%bb%89-la-vu-v%c6%a1/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 07 Nov 2009 06:43:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Jennie</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[life]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://misshappy_hzt.krongbong.net/?p=352</guid>
		<description><![CDATA[

Đôi khi sau những cuộc nói chuyện dài lê thê, ta lại chẳng thể nào mở lời được nữa, là vì ko còn chuyện gì để nói nữa hay là cảm xúc tám thế là cạn rồi, chẳng thể tiếp tục? ừ thì cũng có thể. Tới một lúc nào đó, lời nói cứ như [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="/Users/CamTrang/AppData/Local/Temp/moz-screenshot.png" alt="" /></p>
<p><img src="/Users/CamTrang/AppData/Local/Temp/moz-screenshot-1.png" alt="" /></p>
<p>Đôi khi sau những cuộc nói chuyện dài lê thê, ta lại chẳng thể nào mở lời được nữa, là vì ko còn chuyện gì để nói nữa hay là cảm xúc tám thế là cạn rồi, chẳng thể tiếp tục? ừ thì cũng có thể. Tới một lúc nào đó, lời nói cứ như cuốn đi đâu cả, chẳng biết nói cái gì. Nhưng mà, ngẫm lại, có biết bao nhiêu người chỉ muốn được im lặng ở bên nhau, dựa vào nhau, và chẳng cần nói gì cả, chỉ cần im lặng thôi. Thế là quá đủ&#8230;</p>
<p>Cuộc sống đôi khi quá dễ dãi với người này nhưng lại khắt nghiệt với người khác. Nhiều người ở bên cạnh nhau, sinh ra nhàm chán, cãi vã và giận hờn. Còn nhiều người, chỉ một giờ được ở bên cạnh nhau thôi dường như cũng là mong ước quá xa vời. Nhưng mà, ngẫm lại, có nên chăng khi ta cứ ở xa nhau như thế, nghĩ về nhau, nhớ về nhau để rồi hình ảnh của người này trong tim người kia cứ mãi tồn tại trong màu nỗi nhớ, đẹp hơn và toàn diện hơn trong thực tại, ừ, có nên ko nhỉ?</p>
<p>Ai cũng đã từng mơ. Không về cái này thì là cái khác. Một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc cùng gia đình hay là một ngồi nhà trong mơ với đầy đủ tiện nghi??? Cũng có những người chỉ đơn giản mơ về một cuộc sống bình dị, được làm những gì mình thick, những điêu bình thường đôi khi lại có thể làm bạn mỉm cười và hạnh phúc, hạnh phúc từ trong tim.</p>
<p>Đôi khi, ta tự nhốt ta lại trong khoảng không của chính ta, tìm lấy chính ta trong bức màn đen do chính ra tạo ra, rồi ngồi trong đó, ngẫm về cuộc sống, rồi phủ lên cuộc sống cũng một màu đen tối như tâm trạng của chính ta vậy.</p>
<p>Đôi khi, ta im lặng sống trong cuộc sống của riêng ta, chỉ là nhìn thấy mọi người cười nói, lạc lõng, quá gượng gạo khi ép mình cười, nhưng ko thể nào hòa hợp được, ta biến ta thành wet blanket.</p>
<p>Đôi khi, ta chỉ nghe mãi mỗi có một bài hát, thả hồn vào trong đó, nuốt lấy từng nốt nhạc, nhẩm theo lời bài hát rồi gật gù, ông nhạc sĩ lấy tâm trạng của mình viết lời cho bài hát à :)). Hay khùng hơn, ta tự bảo, ta phải hát bài này mới phải, hì hì.</p>
<p>Đôi khi, ta hạ cửa kiếng xe xuống, mở nhạc nhỏ lại rồi hát theo to lên, người đi đường nghe thấy tiếng xe cộ hòa chung với tiếng hát chói tai của một con nhỏ khùng lạ hoắc. Giảm stress.</p>
<p>Đôi khi, ta phải khóc trước khi ngủ, để ngủ dễ hơn, để thoãi mái hơn, chỉ là, tự dưng muốn khóc, thế thôi.</p>
<p>Đôi khi, ta thu mình lại, để làm một nốt trầm trong cái bản nhạc quá nhộn nhịp của cuộc đời, ko có ai chú ý tới nốt trầm nhưng ko ai phủ nhận nó là một phần quan trọng, chỉ là thầm lặng.</p>
<p>Đôi khi, ta chẳng cần nói gì, chỉ là ngắm mọi người đi qua đi lại, mỉm cười với một người lạ mặt ko quen nào đó, có sao đâu, biết đâu được, một ngày nào đó lại có một người nữa giống ta, và mỉm cười đáp trả ta, thì sao, hì, cuộc đời mà , có ai biết được đâu&#8230;</p>
<p><span><span class="gen">.PS(copy)&#8230;.Dù có những lúc nỗi nhớ khiến em rất đau buồn, dù có những lúc nhớ anh em thức qua từng đêm , dù cứ nhắm mắt nỗi nhớ khiến em cô đơn, vì anh, em đã khóc bao đêm rồi.<br />
Dù có những lúc cứ muốn vuốt ve tóc anh hoài, dù có những lúc cứ mong ôm ấp đôi bờ vai, dù có những lúc dưới phố ngắm mưa em mong rằng anh , cũng sẽ nhớ em nhìu hơn&#8230;</span></span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/11/06/ch%e1%bb%89-la-vu-v%c6%a1/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>My first essay</title>
		<link>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/11/06/my-first-essay/</link>
		<comments>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/11/06/my-first-essay/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 07 Nov 2009 06:24:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Jennie</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[life]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://misshappy_hzt.krongbong.net/?p=354</guid>
		<description><![CDATA[Jennie Huynh
My Countryside
Let me tell you about my countryside. Even though I&#8217;ve been to a lot of
places,  with me, the most beautiful place in my heart is my hometown of
KrongBong . If you could spend just a day there, you would never regret it. In
the morning, you can hear the sound of the birds waking [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Jennie Huynh<br />
My Countryside</p>
<p>Let me tell you about my countryside. Even though I&#8217;ve been to a lot of</p>
<p>places,  with me, the most beautiful place in my heart is my hometown of</p>
<p>KrongBong . If you could spend just a day there, you would never regret it. In</p>
<p>the morning, you can hear the sound of the birds waking up after a long night,</p>
<p>singing a welcome song  to the morning. A chorus of insects with crickets, frogs,</p>
<p>and cicadae &#8230; plays the country-music song in the evening. You can also hear</p>
<p>the sound from a little funny wind that goes through the forest, the bamboo, and</p>
<p>it will bring you a comfortable feeling. If you go to one of the famous waterfall</p>
<p>there, which is named  Krong Kmar (it means father river), you can know how</p>
<p>boisterous the sound is, and relish the attractive and impressive scenes. The</p>
<p>sound of mother sings a lullaby, sound of flutes, sound of fatherland. Look</p>
<p>around all the town  from  the highest mountain&#8217;s peak- Chu Jang Sin, what you</p>
<p>can see are the beautiful  views of waterfall, trees, rocks, and far away, there are</p>
<p>some small houses with grey smoke going up from chimneys. You can also</p>
<p>watch people go back and forth on the road to town&#8217;s center, children go to</p>
<p>school, and I&#8217;ll show you my school, either ancient or modern. Some girl-students</p>
<p>are going home after school with bright smiles and very pretty in Ao Dai, which</p>
<p>known traditional dress of Vietnamese women. My countryside doesn&#8217;t have an</p>
<p>ocean, but we have the rice-sea. There are large fields with green color of the</p>
<p>paddies, wind blows across to make it like a green pretty beach. Pick some ripe</p>
<p>fruits from back yard, and you may enjoy them right away. They&#8217;re so delicious</p>
<p>and sweet. Wine drunk out of a jar through pipes (Vietnamese calls Rượu Cần )</p>
<p>is a special wine of highlanders such as Krongbong. It&#8217;s made from just wild</p>
<p>leaves, cassava roots and rice but people make a really strange smell and taste</p>
<p>for this wine so you never could forget it. I remember the senses when I went on</p>
<p>the dam without shoes, slept under  branches in my grandma&#8217;s back yard, rode</p>
<p>a bike cutting cross the field, felt  how the wind touched my face, blew up my hair</p>
<p>and laughed with me  &#8230; When you enjoy nature, come back to normal things, it</p>
<p>seems to be airy and comfortable strangely. There are so many things to talk</p>
<p>about my countryside, but let me keep it secret, so I can show you on the day</p>
<p>you come there.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/11/06/my-first-essay/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Rời bỏ hay không ?</title>
		<link>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/08/03/r%e1%bb%9di-b%e1%bb%8f-hay-khong/</link>
		<comments>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/08/03/r%e1%bb%9di-b%e1%bb%8f-hay-khong/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 00:11:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Jennie</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[life]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://misshappy_hzt.krongbong.net/?p=350</guid>
		<description><![CDATA[
( Câu chuyện được copy từ krongbong.net)
Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.
Cả hai đang là sinh viên đại học.
Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><img class="bbc_img" src="http://muctim.com.vn/article/media/2009/7-31/31386/roibo.jpg" alt="" /></div>
<p>( Câu chuyện được copy từ krongbong.net)<br />
<span class="bbc_color" style="color: blue">Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.<br />
Cả hai đang là sinh viên đại học.<br />
Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.<br />
Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.<br />
Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ phản đối. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.<br />
Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.<br />
Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.<br />
Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.<br />
Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.<br />
Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.<br />
Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: &#8220;Paul, anh không được bỏ cuộc&#8230; hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần&#8230; được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em&#8230; đừng nhắm mắt, anh&#8230; mở mắt ra nào và hãy gọi tên em&#8230;&#8221;<br />
Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.<br />
Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: &#8220;Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã tận hết sức.&#8221;<br />
Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.<br />
Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.</span></p>
<p>&#8230;</p>
<p>Như có phép màu xảy ra, Paul sống lại. Mary hiểu được tình cảm của Paul và Ella, cô quyết định ra đi để cả 3 được hạnh phúc, bởi cô biết rằng có níu kéo thì cũng chẳng có vui vẻ gì khi mà trái tim Paul không ở bên cô. Paul và Ella lại được bên nhau. Hạnh phúc. Một năm sau, tự dưng Ella biến mất. Paul tới nhà tìm thì được ba mẹ Ella đưa cho một lá thư, nói là Ella gửi cho anh trước khi ra nước ngoài. Trong thư, Ella viết rằng cô chán nản với cuộc sống thực tại, cô muốn nhiều hơn thế. Cô không thõa mãn với những gì đang có. Và cô mong Paul hãy quên cô đi. Cô mong Paul thành công bằng chính bản thân mình và tìm được hạnh phúc mới. Paul buồn nhiều, nhưng anh không biết làm sao tìm Ella bởi ba má cô không cho anh địa chỉ cũng như tin tức về Ella. Và anh quyết định lấy căm hận làm mục đích sống. Anh thành công và giàu có. Một ngày kia, khi đang lái xe trên đường từ công ty về, anh nhìn thấy ba mẹ Ella bên đường, già nua và nghèo khó trong mưa. Anh quyết đuổi theo họ để cho họ thấy giờ đây anh đã thành công như thế nào, còn gia đình họ tàn tạ ra sao. Khi anh theo kịp thì chỗ họ dừng lại là một nghĩa trang, và người mà họ đến thăm chính là người con gái đã bỏ anh ra đi. Bây giờ thì Paul hiểu ra tất cả, thực ra chẳng có nước ngoài hay chán nản gì hết, mọi thứ chỉ tại căn bệnh ác nghiệt mà Ella mang trong người. Cô không muốn Paul phải đau đớn khi cô chết. Bởi cô cũng đã từng trải qua cảm giác đó một lần&#8230;.</p>
<p>&#8230; suy nghĩ tùy nơi bạn&#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/08/03/r%e1%bb%9di-b%e1%bb%8f-hay-khong/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Mộng mị</title>
		<link>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/26/m%e1%bb%99ng-m%e1%bb%8b/</link>
		<comments>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/26/m%e1%bb%99ng-m%e1%bb%8b/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 26 Jun 2009 20:58:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Jennie</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[life]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://misshappy_hzt.krongbong.net/?p=343</guid>
		<description><![CDATA[Những giấc mơ lộn xộn và ko có chủ đề, xuyên qua, những đồ vật quen thuộc của quá khứ, xuất hiện rồi trôi qua&#8230; Nhanh chóng và lặng lẽ, nhưng cũng đủ để em có thể nhìn nó, quan sát cặn kẽ rõ ràng như nó vẫn ở bên em như ngày nào
&#8230;. Những [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Những giấc mơ lộn xộn và ko có chủ đề, xuyên qua, những đồ vật quen thuộc của quá khứ, xuất hiện rồi trôi qua&#8230; Nhanh chóng và lặng lẽ, nhưng cũng đủ để em có thể nhìn nó, quan sát cặn kẽ rõ ràng như nó vẫn ở bên em như ngày nào</p>
<p>&#8230;. Những chiếc mũ&#8230;..</p>
<p>Đã lâu rồi em không có thói quen đội mũ, chỉ trừ khi đi làm phải mặc đồng phục, còn lại chẳng lúc nào trên đầu em có mũ, nắng cũng như mưa, không có lý do. Nhưng giấc mơ đên qua lộn xộn với mấy cái mũ nằm trên tay em, em chỉ nhìn nó và tự hỏi, sao nó lại ở đây nhỉ? Đúng ra nó phải ở đâu đó, ko biết cụ thể là nơi nào, nhưng mà không phải nơi này? kì lạ..</p>
<p>&#8230; Cây bút mực cũ&#8230;</p>
<p>Tự dưng thôi, cũng chẳng có lý do gì để em phải mơ thấy nó cả. Chắc là nỗi ám ảnh của mười mấy năm bút mực, rồi 18 năm sau lại thay bằng bút chì chăng???</p>
<p>Còn nhiều thứ khác nữa. Sau khi tỉnh dậy thì em cũng chẳng phải quan tâm nhiều, tại vì giấc mơ thì cũng chỉ là giấc mơ thôi, hơn nữa nó lại vô nghĩa. Ừ, đúng vậy , vô nghĩa&#8230;</p>
<p>Mơ là vậy , còn hiện tại thì sao nhỉ??? Trong mơ em lun nhìn thấy quá khứ, mọi vật có vẻ như tối hơn một chút, cho nên chúng cũng ấm áp hơn một chút. Trong mơ là nhà cửa của quá khứ, con đường của quá khứ, mưa của quá khứ, cầu vồng của quá khứ, gió của quá khứ, và những nỗi lo lắng của quá khứ cũng nhạt màu hơn, không nặng nề như hiện tại. Người ta bảo người trẻ tuổi thường như vậy , chưa thấy được hạnh phúc đã vội vàng kết tội cuộc sống đầy buồn phiền. Phải chăng em đang như vậy?</p>
<p>Đôi lúc em tưởng rằng mình đang nằm mơ, một giấc mơ dài mà em vẫn chưa tỉnh giấc. Rồi ngày nọ, em lại mơ rằng em vừa tỉnh giấc , mở mắt ra là cái trần nhà với mạng nhện và bụi bẩn, cái giường trải chiếu cứng ngắc, và cái nắng hè sáng sớm đã len vào nhà. Trở về với thực tại trong mơ, lại cái làng quê nghèo ấy. Không xe cộ ồn ào, không đèn xanh đèn đỏ&#8230;Hình như nó vẫn hơn.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/26/m%e1%bb%99ng-m%e1%bb%8b/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>My job</title>
		<link>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/25/my-job/</link>
		<comments>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/25/my-job/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 26 Jun 2009 02:54:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Jennie</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[life]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://misshappy_hzt.krongbong.net/?p=341</guid>
		<description><![CDATA[My Job  






]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>My Job <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
<div style="text-align: center"><img src="http://leesandwiches.com/2008/upload/up_admin/Image/LeeSandwichBrookhust%281%29.jpg" alt="" /></div>
<p><img src="http://www.qsrmagazine.com/articles/features/112/graphics/asian-full.jpg" alt="http://www.qsrmagazine.com/articles/features/112/graphics/asian-full.jpg" /></p>
<p><img src="http://farm3.static.flickr.com/2213/2052860129_574f982b02.jpg?v=0" alt="http://farm3.static.flickr.com/2213/2052860129_574f982b02.jpg?v=0" /></p>
<p><img src="http://leesandwiches.com/2008/upload/product/Deli_HopVuong.png" border="0" alt="" /></p>
<p><img src="http://delice.en.ecplaza.net/1.jpg" alt="http://delice.en.ecplaza.net/1.jpg" /></p>
<p><img src="http://image.ec21.com/image/delice/oimg_GC01385371_CA01385462/Deli_Manjoo.jpg" alt="http://image.ec21.com/image/delice/oimg_GC01385371_CA01385462/Deli_Manjoo.jpg" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/25/my-job/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>Bỗng dưng</title>
		<link>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/17/336/</link>
		<comments>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/17/336/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 18 Jun 2009 04:02:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Jennie</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[life]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://misshappy_hzt.krongbong.net/?p=336</guid>
		<description><![CDATA[
Không phải là bỗng dưng muốn khóc với Tăng Thanh Hà đâu nhé, mà chỉ là bỗng dưng, với em- diễn viên chính trong cuộc sống của chính em  

Bỗng dưng, em thấy sợ mùa đông, sợ những cơn gió lạnh buốt giá. Bởi trong em giờ không còn tồn tại định nghĩa của [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="/Users/CamTrang/AppData/Local/Temp/moz-screenshot.jpg" alt="" /></p>
<p>Không phải là bỗng dưng muốn khóc với Tăng Thanh Hà đâu nhé, mà chỉ là bỗng dưng, với em- diễn viên chính trong cuộc sống của chính em <img src='http://misshappy_hzt.krongbong.net/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
<p><img src="http://farm4.static.flickr.com/3091/2500645021_455f18d845_o.png" alt="http://farm4.static.flickr.com/3091/2500645021_455f18d845_o.png" /></p>
<p>Bỗng dưng, em thấy sợ mùa đông, sợ những cơn gió lạnh buốt giá. Bởi trong em giờ không còn tồn tại định nghĩa của hai chữ: ấm áp.</p>
<p>Bỗng dưng, em thấy sợ những buổi chiều tà, bóng hoàng hôn lan tỏa khắp nơi, và rồi đêm xuống. Khoảng không yên lặng bao quanh trái ngược hẳn với những gì xuất hiện trong đầu em. Em nhớ, em sợ, và rồi &#8230;.</p>
<p>Bỗng dưng, em thấy dường như mình vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài, tất cả những chuyện của ngày hôm qua nhìn như chỉ là một giấc mộng, một giấc mơ đẹp. Và em trở về lại với thực tại cay đắng và vô vị. Hay là, thật ra em vừa bước chân ra khỏi cuộc sống thật để đến với một cơn ác mộng kéo dài không biết bao giờ mới chấm dứt. Khi mà chỉ còn mình em đối mặt với tất cả, lẻ loi, đơn độc&#8230;.</p>
<p>Và rồi bỗng dưng, em thấy mình vừa đánh mất những thứ quý giá nhất. Em muốn níu giữ nhưng mà, nó tan đi nhanh quá, chạy đi nhanh quá, em cứ lần mò nhưng không tìm thấy con đường để đi, khờ khạo hay đáng thương hại, em ko biết câu trả lời&#8230;</p>
<p>Rồi bỗng dưng, em cảm nhận tổn thương, không phải là chỉ của riêng em và không phải là lỗi của ai khác, lỗi của em. Em không dám trách cứ ai, em nào đâu trách cứ. Em buồn, em cũng biết người khác buồn, đâu phải em quá vô tâm. Em chỉ cám ơn về những thứ người ta đã dành cho em, em đâu dám đòi hỏi thêm nữa, em ko tham lam quá đáng. Em cũng sẽ tự học cách chăm lo cho bản thân mình, ko để người ta phải lo lắng cho em. Em cố gắng để cho lòng mình lắng xuống, cho nỗi đau nguôi ngoai, em biết cũng có người đang cố, nhưng em ko dám động viên người ta, có lẽ em không biết cách chia sẽ. Em cố chỉ dành nỗi buồn cho riêng mình, ko dám quấy nhiễu người ta, em chỉ có chút ít phiền nhiễu. Em dằn lòng với nỗi đau thật sự, em không để người ta thấy em buồn, để người ta không thương hại em&#8230; Em còn phải cố nhiều lắm&#8230;</p>
<p>Nhưng, em sẽ không cố quên, ko cố để ko nhớ, ko cố để thôi quan tâm , thôi nghĩ về, và , thôi yêu. Em sẽ để nó tự biến mất, nếu nó có thể. Còn không, thì nó sẽ tồn tại mãi với em, chỉ riêng mình em.</p>
<p><img src="http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2009/02/09/747eb6ddd9024aa9770377799fa72f61.jpg" alt="http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2009/02/09/747eb6ddd9024aa9770377799fa72f61.jpg" width="577" height="577" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/17/336/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
		<item>
		<title>my mind</title>
		<link>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/15/my-mind/</link>
		<comments>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/15/my-mind/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 16 Jun 2009 03:08:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Jennie</dc:creator>
		
		<category><![CDATA[life]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://misshappy_hzt.krongbong.net/?p=334</guid>
		<description><![CDATA[ 




]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span class="imgright"><img src="http://files.myopera.com/themoonlight2007/blog/vladstudio_sos_1024x768.jpg" alt="" /> </span></p>
<p><img src="http://files.myopera.com/webbuon/a/DemBuon02.jpg" alt="http://files.myopera.com/webbuon/a/DemBuon02.jpg" /></p>
<p><img src="http://img262.imageshack.us/img262/1545/10nc17nfe4lm0.gif" alt="http://img262.imageshack.us/img262/1545/10nc17nfe4lm0.gif" /></p>
<p><img src="http://img.tamtay.vn/files/2008/09/28/tluongnguyen/blog_images/49915ff2_frominsidebymulticuriouye1.jpg" alt="http://img.tamtay.vn/files/2008/09/28/tluongnguyen/blog_images/49915ff2_frominsidebymulticuriouye1.jpg" /></p>
<p><img src="http://huynhphuclinh.files.wordpress.com/2008/04/images1367768_rain1_307.jpg" alt="http://huynhphuclinh.files.wordpress.com/2008/04/images1367768_rain1_307.jpg" width="769" height="577" /></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://misshappy_hzt.krongbong.net/2009/06/15/my-mind/feed/</wfw:commentRss>
		</item>
	</channel>
</rss>
